Bầu trời đêm có thể được xem như một sàn diễn, nơi các ngôi sao nhảy múa trong trật tự của riêng mình, và mặt trăng là nhịp trống giữ nhịp cho điệu nhảy ấy. Sự dịch chuyển chậm rãi của mặt trăng qua từng đêm tạo nên cảm giác thời gian đang trôi, trong khi các ngôi sao dường như bất động, vĩnh cửu. Chính sự khác biệt đó làm cho bức tranh bầu trời trở nên sống động.
Điệu nhảy của sao không ồn ào, không phô trương, mà diễn ra trong im lặng. Mặt trăng, bằng ánh sáng biến đổi, cho con người thấy được tiến trình ấy. Từ trăng non đến trăng tròn, rồi lại khuyết dần, đó là một điệu nhảy của chu kỳ, của sự sinh thành và kết thúc. Các ngôi sao chứng kiến, còn con người thì học cách chấp nhận sự thay đổi như một phần tất yếu của tồn tại.
